Thế là tôi bắt tay vào vẽ lại chân dung các anh lính được ghi qua hình ảnh
Tôi vẽ như lên đồng trong cái nắng say gắt của tháng Tư ở đảo. Họ bu quanh tôi như xem một trò vui, lạ, ít khi xảy ra.
Kể về cảnh ngộ gia đình. Để sống ở đó một thời gian dài, để vẽ đầy đủ phong cảnh, chân dung quờ các anh lính đảo. Mỗi bức chân dung hiển lộ, tôi như thấy các anh đang cười rất tươi, những bàn tay vẫy chào mà ánh mắt rưng rưng mời gọi những lần trở lại… Tôi muốn có dịp mang tranh chân dung vẽ khổ lớn ra tận các đảo tặng cho từng người.
Cái nắng chói chang làm mồ hôi vón cục thành từng vệt trắng trên những vạt áo xanh của anh lính thủy thủ. Tác giả Etcetera Nguyễn và chiến sỹ hải quân cùng bức ký họa trên đảo Trường Sa Lớn Chuyến đi thăm các chiến sĩ ở các hải phận đảo Trường Sa đã để lại một ấn tượng mãi mãi không phai nhòa trong lòng những người có mặt trên con tàu HQ 571 trong chuyến đi 9 ngày đến các vùng đảo Gạc Ma, Trường Sa Lớn, Song Tử Tây, Nam Yết, Đá Lát, Sinh Tồn Đông và các khu nhà Giàn DK-11 và DK-14
Cô phóng viên hỏi tôi có mong ước gì sau chuyến đi lịch sử này? Tôi đáp không ngẫm ngợi nhiều: "Tôi muốn có thời cơ được trở lại các đảo Trường Sa. Và, có nơi tôi còn được họ mời thử món rượu gạo nhắm với những con cá biển tươi rói, béo ngậy.
Tôi có thể đoan rằng, từ đây cho đến khi mình rời khỏi thế giới này, điều tôi vẫn ý hợp tâm đầu nhất là đã có dịp ra tới tận những vùng đảo xa xôi, nóng bỏng thời sự và mang về lục địa nhiều cảm xúc, nhiều tâm sự và cũng không cách gì trang trải hết được. Đó là mơ ước của tôi".
Họ kể cho tôi nghe về những kỷ niệm thời đi học. Khi nói ra ước mơ này, cũng có tức thị tôi đã xác định được "món nợ" của tôi với các anh lính và biển đảo chủ quyền giang san. Niềm vui khi vừa hoàn tất bức ký họa chân dung Giữ làm kỳ niệm Trở về Hoa Kỳ, tôi đã thực hiện một cuộc triển lãm ảnh "mini" mang tên "Trường Sa trong mắt chúng tôi" để mang đến cho độc giả, những người dân ở vùng Little Saigon (Nam California) hiểu thế nào là đời sống, công cuộc đấu tranh gian khổ của những người lính hải quân Việt Nam đang hy sinh một phần tuổi xanh của họ để bảo vệ hải phận Việt Nam.
Những chân dung người lính đảo vẫn chất đầy ký ức của tôi, khi trở về đời sống bình thường bận rộn của một nhà báo. Và những nụ cười mới ranh làm sao
Cứ thế, những bức vẽ chân dung, ký họa như khắc sâu những hải phận đảo trong lòng tôi không hề phai nhòa. Cuộc triển lãm với những hình ảnh hoạt động của đoàn với đại diện chức sắc 6 đạo lớn (Thiên chúa giáo, Phật giáo, Cao đài, Tin Lành, Hòa hảo, Hồi giáo) và nhiều đại diện các đoàn thể, văn nghệ sĩ, nhà báo…đã dàn trải nhiều kinh nghiệm quý cho những người dự.
Từ sĩ quan tới lính trơn, ai đến trước vẽ trước, ai đến sau vẽ sau. Tôi thấy như chưa "đã tay".
Những bức vẽ khổ nhỏ bằng bàn tay không thỏa mãn một số anh lính, thế là họ chạy đi tìm khổ giấy A4 để "xem cho đã!". Mỗi bức vẽ trong vòng 5-10 phút chỉ kịp ghi lại đôi nét chân phương từng con người. 4. Những câu chuyện tâm tình trong họ cứ bật ra như những làn gió đằm thắm của lãnh hải Đông
Dành nhiều thời gian vẽ ký họa những bức chân dung cho lính đảo có lẽ một phần do bản năng nghề nghiệp báo chí, tôi luôn luôn ghi nhận, phân tách, quan sát đủ mọi thứ, đủ mọi góc cạnh như chiếc máy quay phim, máy chụp ảnh tham làm quá chừng độ cấp thiết của nó. Để mang về lục địa những hình ảnh, đời sống, chân dung những người con Việt Nam gan góc, dạn dày nắng gió biển.
Nhậu tới say bí tỉ, hai anh lính phải kè tôi lên tàu để đi qua đảo khác. Cả những câu chuyện tình lãng mạn của những chàng trai đôi mươi mới biết yêu lần đầu.
Biết đến bao giờ, các anh? Xin cho tôi gửi tới các anh tất cả lòng hâm mộ và lời chúc an lành trong một năm mới đang đến… Trên đảo Đá Tây Bút ký của Etcetera Nguyễn (Tổng thư ký tuần báo Việt Weekly-Hoa Kỳ) Theo Quê hương. Về mơ ước sau khi trở về đất liền. Tôi có cảm nghĩ như mình "mắc nợ" họ, những người lính đang bám trụ ở những hải đảo xa xăm, nơi khởi thủy của rạng đông đầu ngày của đất nước, nơi những tranh chấp chủ quyền quốc tế vẫn làm nóng những trang báo ở lục địa.
Ở mỗi đảo đi qua, tôi dành tối đa 70% thời lượng để vẽ chân dung các anh lính. Chuyến đi kéo dài 9 ngày từ 18-26
Trong cuộc đời mỗi người, nếu phải kể lại những điều mình thiết tha, mong mỏi nhất, có nhẽ không nhiều dịp. Họ đa số còn rất trẻ. Không có gì lý thú hơn là ngồi bên các cậu lính trẻ lòng đầy niềm tin yêu vào nhiệm vụ, vào đời sống và lý tưởng, để đưa họ lên trang giấy vẽ. Những bức chân dung được gởi lại làm quà, lấp ló đâu đó được dán ở đầu giường mỗi chiến sĩ như một kỷ niệm của "chú nhà báo họa sĩ" luôn luôn được quý mến.
Tôi vừa vẽ vừa hỏi chuyện từng người. Và, tôi đã dàn trải "món nợ" trong lòng khi được đài VTV4 đến tòa soạn Việt Weekly để thu hình, phỏng vấn về chuyến đi Trường Sa chiếu trong dịp Xuân 2013 này. Trong tiếng đàn guitar bập bùng của đoàn văn công Quân khu 7 giúp vui cho lính, có tiếng cười, cợt lẫn nhau khi mỗi bức vẽ nhanh của tôi hoàn tất.
Cuộc triển lãm đã mang lại những giá trị thông báo thật sống động, mới mẻ và chưa từng có ở một nơi mà nhiều nguồn thông báo khách quan, trung thực về chủ quyền giang san còn thiếu thốn, chưa hề có xảy ra.
Và, một mặt khác, sở thích vẽ chân dung con người đã khiến tôi dành ra nhiều thời kì để vẽ ký họa những bức chân dung tại chỗ cho những anh lính đảo. 2012. Chuyến đi lịch sử do Ủy ban quốc gia về người Việt Nam ở nước ngoài thuộc Bộ Ngoại giao cấu hợp với Quân chủng Hải quân và UBND tỉnh Khánh Hòa tổ chức, lần trước nhất đã đưa đoàn Việt kiều từ trên 20 quốc gia ra thăm đảo và các chiến sĩ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét