Hai bà cháu sống trong căn phòng trọ chật hẹp
Càng quyết tâm học tập tốt. T (sinh năm 1998). Đến gần mọi người đều lánh né. Mỗi tháng, hai bà cháu dắt nhau lên trọng điểm Y tế TP. Bảo: “Em ước mình có sức khỏe, học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền để chăm lo cho bà Năm”. Khi hỏi về ước mơ của mình, T.
Bà Năm "Bồ Tát" "Bồ Tát" nói được 3 thứ tiếng Ở tuổi 63, bà Năm vẫn có thể nói vanh vách 3 thứ tiếng. T. Kết quả 8 năm liền, em đều đạt danh hiệu học trò giỏi. Thương tình, bà Năm bế đứa bé vào nhà trước sự sửng sốt của nhiều người. Mấy đứa trẻ nít mỗi khi thấy T.
Gặp chúng tôi, bà chào bằng tiếng Pháp, khai mạc câu chuyện bằng tiếng Anh, rồi giới thiệu tên bằng tiếng Ý, rồi bà nở nụ cười đậm chất miền Tây: “Bà nói vậy, tụi con có hiểu không?”.
Rồi bà kể hành trình hơn chục năm sống ở xứ người
9, ngoại giả còn xếp vào lớp chọn của một trường THCS tại TP. Hò reo, bảo nhau: “Đừng chơi với thằng si-đa”. Sau đó, bà “nhảy” việc sang làm vú nuôi cho một gia đình người Ý. Mỹ Tho đấu công việc làm công, làm công mưu sinh. Bà tâm niệm: “Thằng bé sống chẳng được bao lâu, mình cũng đã già rồi, làm được việc gì ý nghĩa thì làm”.
Phần đông số tiền ấy được bà Năm mua đồ ăn ngon cho T. Bà Năm mưu sinh bằng đủ thứ nghề ở nhiều nước châu Âu. Từ ngày chồng mất, bà được một người gần nhà bảo lãnh sang Pháp để giúp việc nhà, trông nom con nhỏ. Mỗi lần tới quốc gia mới là một lần bà bắt đầu học lại từ đầu, bao gồm: tiếng nói, đường sá, phong tục tập quán, văn hóa… Một người nữ giới ở tuổi tứ tuần, không người thân thích nhưng đi đến đâu bà cũng sống tốt.
Bỏ mặc những lời đàm tiếu, bà Năm dặn với lòng: “Mẹ nó mất khi nó mới ba tuổi, tiếp đến ba nó cũng mất, dòng họ không ai bằng lòng. Điểm làng nhàng năm ngoái đạt 8. Biết cháu mang căn bênh AIDS nên Bà Năm không bao giờ để T. Khi học lớp 3, bạn trong lớp không ai chơi với T. Em có nhiều giấy khen về thành tích học tập
Người ta gọi mình 'khùng' cũng được, mong sao đứa nhỏ được sống được đi học như bao đứa trẻ khác”.
Lúc đó tiếng Việt tôi không biết viết thế mà từ khi sang bên 'Tây' tôi được nhiều người chỉ bảo, hiện thời vốn tiếng 'Tây' và tiếng 'Ta' kha khá”. Vẫn được học hành đàng hoàng. Thương đứa cháu mồ côi, bà Năm hàng ngày dậy sớm làm nhiều công việc như: xay bột mướn, giúp việc… thu nhập từ 50-70 ngàn đồng. Từ bà Năm “khùng” đến bà Năm “bồ tát” Nhớ quê, nhớ nhà, năm 1996, bà về Việt Nam.
Cậu bé chạy về nhà ôm bà Năm khóc tức tưởi, đòi nghỉ học. Dù sức khỏe kém nhưng T. Thấy nó chăm ngoan, học giỏi, tôi mừng lắm”. San sớt: “hiện nay bạn bè không còn e dè, xa lánh em nữa, mọi người rất quan tâm em”. Những người xung quanh dị nghị, gọi bà là “bà Năm khùng”.
Và rồi, cơn mưa hôm đó đánh dấu sự gắn kết giữa bà Năm và cậu bé Nguyễn T. Bà Năm cùng cháu trai. Mỹ Tho. Hai năm sau, bà sang Anh làm lao công
Người đi qua, kẻ đi lại chỉ có thể cảm thông cho đứa bé bằng ánh mắt thương hại chứ không ai dám lại gần nó, bởi cả ba lẫn mẹ đứa trẻ vừa chết vì căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Mỹ Tho (bộ phận tương trợ người nhiễm HIV) để nhận thuốc về uống.
Niềm vui của bà Năm là mỗi buổi sáng thức dậy được thấy T.
Những ngày đầu T. Phải làm việc vất vả. Bà thuê căn trọ nhỏ giữa TP.
Một buổi sáng âm u, mưa rinh rích, có một đứa trẻ lở loét ngồi gục bên đường, ngay trước căn nhà trọ của bà Năm khóc lóc, đôi tay run lên vì lạnh. Sốt và đi tả, quấy khóc nhiều đêm liền, bà Năm phải chạy khắp nơi để chữa bệnh cho em. Ở bên. , Mỗi khi T. Bà san sẻ: “Chưa bao giờ T.
Bà lý giải: “Chắc tại tính thực thà của tôi nên đi đâu cũng được mọi tình nhân mến. Vượt lên mạng Từ khi không bị mọi người xa lánh, có bạn có bè, T. Làm việc gì khiến tôi phiền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét