Vì sao cậu ấy chưa từng nhận được thư nhà? vì sao? Tôi cũng nhớ đến Hải Âu. Đó là một cánh buồm của ước mơ tôi, của những chuyến đi tôi chẳng bao giờ có cơ hội. Tản văn của PHẠM THANH THÚY. Tôi nhớ khi mình còn nhỏ, cứ thấy một dòng chảy nào, dù là dòng nước của con mương vào những buổi chiều tan học mà người ta bơm nước cho đồng ruộng, là nghĩ ngay đến việc… xé vở để gấp thuyền giấy.
Không biết tại sao tôi và cậu ấy đã lạc mất nhau, không sao có thể liên lạc được nữa. Tôi đã quên rất nhiều món quà tặng hôm đó, nhưng tấm thiệp ấy tôi không quên được.
Người lính ấy, trong một nhiệm vụ, đã mãi ở lại với biển cả và những con tàu, những cánh buồm mang khát vọng thương xót đã không bao giờ trở nên hiện thực. Cậu em hàng xóm của tôi, nhiều năm trước là bộ đội làm nhiệm vụ ở Trường Sa. Tấm thiệp in hình một con thuyền với những cánh buồm ngũ sắc lung linh đang lướt sóng giữa trùng khơi, những con sóng bạc nơi đầu tàu, và những cánh buồm căng gió giúp con tàu tự hào lướt về phía trước.
Năm mười tuổi, tôi nhận được món quà của bố gửi từ nước Nga xa xăm. Những đứa trẻ ấy đã và đang tiếp kiến già nua và cằn cỗi trong bao chuyện mưu sinh đời thường. Những con thuyền giấy bé nhỏ mong manh lao vùn vụt trong dòng nước xiết, rút cục nằm nát mủn ở một mép cỏ xanh nào đó. Tôi không biết câu chuyện ly kỳ đó có thật hay chỉ là một cách kể chuyện của Hải Âu, nhưng nó để lại trong tôi rất nhiều ám ảnh.
Thuyền giấy có mui và cả cánh buồm. Bức thư cũng không để lại địa chỉ người gửi. Những đứa trẻ làng tôi ngày ấy chỉ có mấy niềm vui nho nhỏ, trong đó là việc gấp thuyền và gấp phi cơ giấy. Chim báo bão bảo có lần một con tàu mang đến cho đảo một bức thư của một cô gái. Trong bức thư gửi các con, bố tôi viết: “Các con hãy lại đây, trên boong tàu này, nhìn kìa, từng đàn Hải Âu bay rợp trời, những chú Hải Âu này đi theo con tàu từ trên bến cảng…”.
Ở biển mông mênh và với nỗi nhớ quê hương, nhớ đất liền đằng đẵng, tâm hồn người lính nào cũng dõi theo bóng những con tàu, không cần quan trọng là con tàu ấy có những cánh buồm hay không.
Cô ấy không bao giờ quan hoài những cánh buồm ấy đi về đâu, chỉ quan tâm nó là những cánh buồm… Bức thư không đề tên người nhận, chỉ ghi địa chỉ nơi đến, nghĩa là hòn đảo nơi chim báo bão và các bạn mình đóng quân. Từ cậu ấy, tôi biết một người bạn khác mà tôi gọi tên theo cách của mình: chim báo bão.
Tôi vẫn giữ nó trong ngăn tủ kỷ niệm, dù bản nhạc "Happy Birthday" nhiều năm sau đã không còn vang lên được nữa. Không biết cô gái ấy xấu hay đẹp, nhưng có một tâm hồn kỳ lạ, đầy thương xót và dung dị.
Tấm thiệp rất đẹp, khi mở ra, nó phát bản nhạc "Happy Birthday" nghe thánh thót như những giọt mưa mùa hạ. Khi đó, tôi chưa bao giờ nhìn thấy biển, chưa bao giờ tưởng tượng biển như thế nào, nhưng tôi đã tưởng tượng một con tàu, thứ mà nó có thể đưa người ta đi đến một nơi rất xa, rất xa… Năm mười tám tuổi, vào ngày sinh nhật của mình, tôi được một người bạn trai không quen tặng một tấm thiệp.
Những cánh buồm đỏ thắm là kỷ niệm đẹp của sao đứa trẻ từng mang khát vọng xiêu dạt, hoặc có thể đơn giản chỉ là khát vọng về những điều giản dị, tốt đẹp cho cuộc đời này… Và bạn đã từng đọc “Cánh buồm đỏ thắm” hay chưa? Hôm nay tôi nhớ một người bạn cũ, trước ngày cưới của mình, bên cửa sổ nhìn xa xôi và bất chợt đọc những câu thơ: “Hôm nay dưới bến xuôi đò/ Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau/ Anh đi đấy, anh về đâu/ Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm…”.
Cậu ấy bảo, những con tàu với những cánh buồm thì… lãng mạn và xa xôi quá. Chim báo bão viết thư cho tôi, kể về biển và những con tàu. Đó là một con tàu nhựa, tựa như đang lênh đênh trên biển. Trong bức thư của mình, cô ấy nói rất nhiều về những con tàu mang những cánh buồm vượt trùng dương. Tôi cứ nghĩ về cô gái đã viết bức thư không đề tên người nhận kia, tôi cũng nghĩ về người lính chưa từng nhận được thư nhà nọ.
Ở biển, những con tàu không chỉ mang khát vọng phiêu dạt, kiếm tìm, nó mang một khát vọng lớn hơn thế nhiều, đó là những bức thư nhà, những gợi nhớ quê hương. Toàn bộ chỉ mong sau này sẽ được đi xa, đến những chân mây xa lạ, cũng đầy khát vọng lưu lạc… Và như một người bạn trên facebook của tôi kia, không phải quờ quạng những đứa trẻ ngày ấy đều có thể nuôi dưỡng mong ước đến cùng, và biến nó thành hiện thực.
Và thế là nó trở nên bức thư chung, chung cục thuộc về quyền sở hữu của một người lính chưa một lần từng nhận được thư nhà. Tôi đi qua những dòng sông, những bờ biển, trong lòng chỉ mong nhớ một cánh buồm trong tưởng tượng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét