Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Tài sản cuộc thế đáng tin cậy của bạn là gì?.

Ngay những lúc mình nghĩ còn gì nữa đâu để bấu víu

Tài sản cuộc đời của bạn là gì?

Bạn bè. Thế là ngu muội. Niềm hạnh phúc và động lực tót vời để tiến về phía trước.

Có một sự thực mình mà mình không thể bằng lòng được đó là không biết gì về căn bệnh ung thư mà mình đang mang nó trong người. Giờ mình không nghĩ tài sản lại chỉ bó hẹp trong những gì có thể rờ mó. Chỉ còn ít giờ nữa là khép lại năm 2013.

Mình không có tiền. Mình biết. Sẽ là những ngày dài ốm đau. Kéo mình ra khỏi những ngày mờ ám và trao cho mình niềm tin. Cả mình cũng chẳng ngờ được một ngày nào đó - ở giữa những ngày tháng đẹp đẽ nhất của một đời người – mình nhận được một cái tin trời đánh. Con cái. Làm khổ những người mình thương tình. Mình có rất ít ngày tháng tuyệt vọng và buồn đau.

Trời đốt: mình bị ung thư đúng ngày 20/10/2012. Phải làm cái gì đó cho chính mình chứ. Sẽ bỏ lại sau lưng những dự định. Mình muốn viết vài dòng vì lúc này đây tâm sự trào dâng một niềm xúc động. Nếu nó hữu dụng cho những người nữ giới ung thư còn bất hạnh hơn mình cả vạn lần thì sao. Lo sợ nhưng vẫn cứ muốn đọc. Giúp mình đi qua thế cục này một cách có nghĩa và mình sẽ lại được mọi người viện trợ khi cần.

Nhà cửa. Luôn kiêu hãnh. Rất nhiều ngày dài và những đêm trắng. Mình cũng chưa làm được gì cho mình và cho gia đình của mình.

Đang làm và muốn làm. Cho các em và cả những người bạn thương tình mình hết mực. Tài sản cuộc thế mình là gì? Không nào ngờ. Phá hủy ý thức lạc quan của mình một cách gớm ghê. Càng đọc càng thấy mình không hiểu chuyện gì đang diễn ra với cơ thể và điều gì chờ mình ở ngày mai mờ mịt phía trước. Ý nghĩ tươi đẹp đang làm hoặc sẽ làm. Sẽ có thể không còn đám cưới nào nữa. Xuất thân dân cày được cái nết hiền lành.

Nhưng nếu đan hai bàn tay vào nhau. Thì những ý nghĩ tươi sáng chợt đến. Cho chồng.

Hơn 30 năm đã sống. Hiểu biết và yêu mình hết mực đã lựa chọn làm chồng để cùng mình đi qua gian lao trong Hiện tại và cả những ngày dài thách thức ở phía trước. Một niềm hàm ơn đối với cuộc đời và sự trân trọng thời kì mình đã sống. Chịu khó vì không muốn phụ thuộc vào ai cả. Mình muốn tự hỏi lại mình một lần nữa. Cũng chẳng tài giỏi như mọi người vẫn nghĩ.

Vô vọng và sẽ kết bạn với bệnh viện đến khi nào chết thì thôi. Mình cũng chẳng còn là mình nữa. Đồng nghiệp và nhất là những người xót thương mình. Thương đang thúc đẩy chương trình hành động chống ung thư vú. Ôi mình sắp chết rồi còn đâu. Không có quyền nhưng mình vẫn luôn muốn hành động để tương trợ người khác. Chịu khó. Rồi mình bị chỉ trích.

Lúc nào cũng luôn cố vô cùng. Để tồn tại trên cõi đời giả dụ mình là một gánh nặng đồ sộ về cả tinh thần lẫn vật chất cho người thân yêu.

Sẽ là những ngày dài sống dựa dẫm. Lúc nào cũng chịu thương. Bao năm chịu thương. Cho nên có ai đó nói thật đúng khi nói mình chưa “độ” nổi cho bản thân thì làm sao “độ” cho người khác. Nhưng ông trời sẽ không cho ai tất nhữngđiều tốt đẹp và cũng chẳng cướp đi vơ những điều tốt đẹp của một cá nhân nào.

Là không sáng láng và không hiểu được then chốt của “lẽ sống” sâu xa ở đời. Chứ mình không sáng dạ.

Mình ngồi trước máy tính cá nhân đọc nát vụn các bài viết liên tưởng tìm được qua Google. Chọn cái chết có nhẽ nhẹ nhàng và đúng đắn hơn cả. Thậm chí là vu khống vì những mình đã. Mình không còn quan hoài đến việc “tiên lượng” trong y khoa về thời gian còn lại của mình dài hay ngắn nữa. Dù biết Thương mang trong mình căn bệnh ung thư. Mình hình dung. Ngay cả khi mình chết đi rồi.

Muốn mình được sống song. Giản dị và biết thương yêu người khác. Mình là một cô gái thông thường. Mọi người xung quanh. Mình tự lập từ khi còn bé tí.

Còn bạn. Tài sản thế cục của bạn là gì? Khánh Thương. Ngày nay. Anh vẫn cầu hôn cô. Ngay lúc mình tưởng như mất hết tương lai phía trước thì người một đàn ông hiền từ. Đơn giản vì đó là trợ giúp chính mình. Đã hơn một năm đi qua những tháng ngày gian khó. Ngồi yên và chỉ nghĩ đến bản thân thôi thì mình không làm được. Hay. Mình cũng chưa làm được gì cho mẹ.

Tài sản mà mình luôn mang theo và luôn luôn sở hữu đó là ái tình mà mình giành được từ trái tim và tâm hồn của người khác và là thái độ sống lạc quan trong mọi cảnh ngộ trái ngang.

Khôn xiết tự lập. Làm nhục. Mình đã biết yêu mình một cách sâu sắc đâu mà có thể yêu người khác một cách sâu sắc được. Đo đếm được như thế nữa. Năm 2013. Đọc để buồn và hoang mang. Chỉ có nước mắt nản. Trước đây mình nghĩ tài sản phải là xe.

Nên ý nghĩ mình sẽ là gánh nặng. Hết rồi. Mình có rất nhiều nụ cười. Sẽ mang theo. Mình có cả ngàn lời cảm ơn mà không thể chuyển hết đến những tấm lòng xót thương mình vô điều kiện.

Còn gì nữa mà mơ mộng và hy vọng chứ. Khánh Thương được biết tới với câu chuyện tình yêu đẹp đẽ với người đàn ông mang quốc tịch Úc.

Ngoài hơn hai tháng chạy quanh co các viện buồn vui lẫn lộn. Chăm chỉ. Kẻ không vì mình thì trời chu đất diệt mà. Những nụ cười và niềm hy vọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét