Ngày xưa ở một vương quốc Đảo. Là cách biệt. Anh cùng tôi dạo bước trên con đê đầu làng. Lấy gì để đảm bảo trong nghìn trùng xa vắng ấy. Bất ngờ trước lời tỏ tình đầy lãng mạn và trung thực của anh. Dòng sông Thương mềm như dải lụa. Tôi hỏi anh về chùm hoa biển.
Những lời lẽ chứa chan yêu nồng thắm. Đó chính là điều trái tim tôi mách bảo và cũng là điều tôi cần nhất trong trái tim anh. Chẳng nói được điều gì tôi trao anh nụ cười e lệ. Quả thật anh rất có khiếu kể chuyện. Lũ bạn trong phòng thường nói tôi nên chia tay anh chàng lính biển lãng mạn đó đi. Thời kì trôi đi. Tôi trở nên thiếu nữ và thực hiện mơ ước trở thành cô giáo của mình.
Quan trọng mỗi người có nhận thấy và biết gìn giữ nó hay không…’’. Anh quyết theo con đường binh nghiệp. Một người lính chững chàng. Anh hơn tôi mười tuổi. # Tình cảm anh dành cho tôi là thành tâm và chân thực.
Cho các em nhỏ hoạt động trong những ngày hè. Mai anh ra đảo rồi. Kể về cuộc sống những người lính biển đang chắc tay súng nơi hải đảo xa xăm bảo vệ thềm lục địa linh nghiệm. Cao Thanh Hải. Lấy gì để tin tưởng. Anh kể: ‘‘Đó là hoa San hô đỏ. Vẫn biết yêu các anh là thiệt thòi. Lồng ngực tôi nóng ran và hồi hộp. Nhưng chính sau những lần như vậy tôi nhận ra một điều: ‘‘Hạnh phúc đâu phải là sự thừa của cải vật chất.
Tôi và anh cùng sinh ra ở một xóm nghèo nhưng có truyền thống hiếu học. Tôi luôn sống trong sự thắc thỏm chờ. Chàng lặn sâu xuống đáy biển tìm luỵ tặng nàng. Các em thiếu nhi đang vây quanh anh nghe anh đàn và hát. Dưới sân chùa làng rộn rã tiếng cười. Buổi sinh hoạt kết thúc.
Anh tặng tôi chùm hoa biển đẹp đến kỳ lạ. Điều đó đã làm cho tôi rung động. Hạnh phúc là những điều rất giản dị. Kể chuyện về hình ảnh cao đẹp anh lính Cụ Hồ. Nhiều gian khổ nhưng tôi tin tưởng.
Đêm trăng rằm tỏa sáng. Nơi biên giới hải đảo bóng gió. Giản dị. Chàng bị mắc kẹt dưới ghềnh đá và mãi mãi không trở về. Tôi đang lạc vào câu chuyện cổ tích hoa san hô đỏ rất hay và lãng mạn.
Có chàng hoàng tử chứng minh tình yêu của mình với nàng công chúa. Tình ái gì mà biền biệt xa vắng. Là người thương thích văn nghệ tôi và anh mang hết những tình cảm của người con xa quê xây dựng phong trào cho làng xóm. Học xong cấp ba. Mộc mạc luôn xung quanh ta. Tình của chàng đã nhuộm đỏ đáy đại dương…’’.
Tình của chúng tôi chỉ được nuôi dưỡng qua những trang thư. Anh muốn dành tình cảm cho em như chính câu chuyện cổ tích. Ngày ấy tôi gặp lại anh giữa đêm trăng rằm tháng 7. Không hiểu chuẩn bị từ khi nào. San hô đỏ…và…chàng hoàng tử của em sẽ không ra đi mãi mãi…’’. Vì sự bình yên của giang san. Không phải là sự cao siêu nào hết. Đích thực tôi yêu anh. Bỗng nhiên anh cầm bàn tay tôi: ‘‘…Em !.
Từ khi xa anh đến nay đã hơn một năm rồi. Những nụ hôn của anh qua giấy thôi nhưng dạt dào như biển cả. Vì kiên tâm tìm cho bằng được. Có phẩm chất lý tưởng cao đẹp. Lúc đó tôi là một cô bé.
Nụ hôn của chàng có dạt dào như sóng triều đông thì cũng chỉ qua giấy thôi. Tôi đã thi đỗ vào trường Đại học sư phạm I Hà nội. Hát hay lại chơi đàn giỏi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét