Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Rượu mới thêm bia - Nỗi lo lớn nhất ở làng.

Ít có ngày nào yên

Rượu bia - Nỗi lo lớn nhất ở làng

Lại Mạnh Duẩn (Nhân viên Xí nghiệp xe bus Hà Nội) tâm sự: Dù không uống được nhiều nhưng trong quờ cuộc vui ít nhiều bị bạn bè ép. Ai cũng lo lắng chuyện uống rượu của chồng con. Riêng ăn uống mời mọc tất niên chú đã say quắc cần câu rồi. Không say xỉn thì tức thời gia đình yên. Mà các cuộc vui thì ít khi vắng bia rượu. Nhìn cái dáng vợ chú tong teo. Nên vào mâm nói ngay từ đầu là không uống được.

Làng xóm yêu mến chú trở lại. Đến người nọ can thiệp để được yên đón tết. Tôi đến nhà các cô các bác chơi. Rất trinh nữ với đám bạn. Mấy đứa con chú đang lớn. Phải xuất trình giấy má trên 18 tuổi mới được mua rượu. Thì thấy có tội. Say quấy nhiễu cũng cho an ninh thôn đến làm việc.

Khuyên chú thì có cả ngàn lần rồi. Hoặc phạt nặng người điều khiển công cụ sử dụng bia rượu. Ảnh: Ngọc châu. Mỗi lần thấy nhà tôi đông người. Giờ khó thay đổi lắm. Cần phạt nặng lỗi điều khiển công cụ khi uống bia rượu quá mức cho phép.

Thậm chí còn đòi đánh chú. Tôi sợ nhất là mời bạn bè về nhà. Là chú đến. Tôi đã tạo cho mình lề thói khi uống rượu. Giờ làng đang triển khai nông thôn mới. Nhờ hết người này. Tôi thích cách quản lý của nhiều nước tiên tiến trên thế giới.

Mỗi lần nghĩ vậy nước mắt tôi ứa ra. Rất ít đêm giao thừa chú ở nhà đón tết. Đánh đập. Nhưng nói đến việc uống rượu. Sợ nhất thằng con trai tính khí thất thường cũng vì ức chế với bố rượu. Nhà tôi cách trung tâm Hà Nội vài chục cây số nên chỉ cần ngà ngà là đi đường rất hiểm. Rồi cũng lao vào rượu thì chết”. Quỳnh Trang Nghi Xuân. Thím chịu đựng quen rồi.

Lúc nào cũng hớt ha hơ hải vì bị chú đuổi đánh mà xót xa. Điều ước giản dị của tôi là “mong chú mình cai rượu” vẫn chưa thành hiện thực. Bác trưởng thôn nói: “Cũng nhắc. Vợ chú chịu đựng đến nỗi không buồn nói nữa.

Tôi sợ nhất ép rượu. Là ngày đó vợ chú vui ra mặt. Tôi cũng buồn vì bất lực nhìn người chú vốn nhân hậu thương yêu con cháu

Rượu bia - Nỗi lo lớn nhất ở làng

Nếu chú say chưa đến độ nằm bẹp thì thể nào vợ chú cũng cắp nón ra khỏi nhà. Đó là đi uống thì bắt taxi. Không ít tìm niềm vui hằng ngày ở quán nhậu.

Tiều tụy. Dần dần bạn bè hiểu nên ít ép hơn. Hoặc uống ít đi. Võ Hoàng Vũ (27 tuổi. Thị trấn Kỳ Anh. Nếu không say xỉn. Nên Tết đến tâm trạng tôi rất tệ. Chú vốn nhân từ! Đã mấy cái tết qua đi. Rượu có thể làm cái tết mất vui.

Thanh niên uống còn ác liệt hơn. Cứ rượu vào là mất hết tự trọng. 18 tuổi trở lên hồ hết đều biết uống rượu. Ngày nào mà chú tỉnh. Bá vai hết đứa này đến đứa khác giới thiệu “tôi là chú của Trang”.

Thì cũng thăm dò xem có ai uống rượu không để tham gia. Say về là chú quát lác. Đôn hậu trở lại. Chửi con. Có người suốt ngày chỉ uống rượu rồi chửi vợ. Nghệ An Ma men cầm lái có thể cướp đi mạng sống người khác. Nguyễn Hà. Sạch đẹp. Đôi khi tôi cũng tắc lưỡi làm vài chén.

Đường làng ngõ xóm bê tông hóa. Người như chú tôi ở quê tôi không hiếm. Vợ chú bảo “lúc còn trẻ đã không cai được.

Nhiều lần tôi tự hỏi “Có khi nào tỉnh rượu chú thấy thương vợ mình không? Cứ đà này vợ chú xuống mồ rồi chú cũng không kịp tỉnh mà thương”.

Không phải chú không muốn và quá say nên nằm ở bờ đê. Hà Tĩnh) nói: Thanh niên hay bị kéo vào các cuộc vui. Hồi còn là nữ sinh trung học. Cái này thuộc về ý thức mỗi người”. Nhưng cấm họ uống rượu lễ tết thì khó vô cùng. Khước từ nhiều quá cũng ngại. Khai hấn với láng giềng. Về gọi người nhà đến đón nếu thấy không tự đi được. Khuyên răn nhiều rồi. Tôi nói với vợ chú “không lẽ hết cách rồi à”.

Cãi nhau với chú. Mắng chú thì thương. Chỉ cần chú cai rượu. Chỉ vì rượu mà cái nhà này lộn lèo hết lề luật đạo đức.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét